Mua đất chung lối đi: Ở không được nhưng bán không xong

Từ khi sinh sống ở ngôi nhà đó, các rắc rối bắt đầu nảy sinh. Cứ thấy chúng tôi để xe ngoài sân là bà vợ chủ đất lại phàn nàn bừa bộn dù tôi đã để xe gọn vào một góc. Sau nhiều lần, mỗi lần đi ra ngoài về, vợ chồng tôi lại phi thẳng xe vào nhà, không để ngoài sân nữa.

Hai vợ chồng tôi đều 37 tuổi và quê Thái Bình. Vợ tôi là nhân viên hành chính văn phòng còn tôi làm công nhân cơ khí. Với số tiền tiết kiệm được cộng thêm số tiền bố mẹ cho khi bán đất ở quê, năm 2009, chúng tôi quyết định mua một mảnh đất làm nhà.

Khi đó, cũng đang học đại học tại quận Thanh Xuân (đường Nguyễn Trãi) nên em gái tôi ở cùng vợ chồng tôi luôn. Mang tiền lên cho chúng tôi, bố tôi cũng đi xem đất cùng luôn. Chúng tôi chọn mua đất ở khu Triều Khúc vì giá cả vừa phải, lại tiện cho vợ chồng tôi đi làm, em gái đi học.

Sau vài ngày tìm kiếm, bố con tôi chọn được một mảnh đất vuông vắn, rất đẹp nằm trong ngách nhỏ. Mảnh đất rộng 40m2 như trù định của nhà tôi và đã được tách sổ đỏ. Điều mà chúng tôi lăn tăn nhất là mảnh đất này nằm trong góc khu vườn của chủ nhà nên muốn vào phải đi qua sân nhà chủ.

 Để nắm bất kịp thời tình hình giá mua bán nhà đất hiện nay hãy đến với chúng tối. Nơi cập nhật các thông tìn về các nhà phố muốn mua bán nhà, hay thông tin mua bán nhà đất bình dương uy tín nhất hiện nay

 

Sau khi mua đất, số tiền còn lại cũng không nhiều nên tôi làm một căn nhà hai tầng đơn giản. Tôi cũng tính toán rằng sau vài năm nữa, giá đất tăng thì sẽ bán đi kiếm lời hoặc đập đi xây lại cho đẹp. Ngôi nhà của chúng tôi giống như bao diêm, không có ban công mà chỉ có cửa sổ thông ra trước sau.Thấy vậy, vợ chồng chủ nhà liền nói rằng tính họ xởi lởi, tôi về đó ở thì sau này là hàng xóm tốt, có gì giúp đỡ lẫn nhau. Họ sẽ cho nhà tôi để xe ở sân, thoải mái đi lại. Tin lời họ, tôi quyết định bỏ tiền mua mảnh đất đó. Thời điểm tôi mua chính là khi cơn sốt đất lên cao, giá 40 triệu/m2 được cho là khá hời.

Xem Thêm:  Top 5 kinh nghiệm mua nhà chưa có sổ đỏ

 

Từ khi sinh sống ở ngôi nhà đó, các rắc rối bắt đầu nảy sinh. Cứ thấy chúng tôi để xe ngoài sân là bà vợ chủ đất lại phàn nàn bừa bộn dù tôi đã để xe gọn vào một góc. Sau nhiều lần, mỗi lần đi ra ngoài về, vợ chồng tôi lại phi thẳng xe vào nhà, không để ngoài sân nữa.

Cũng vì ngại chuyện gửi xe mà bạn bè của tôi ngày càng ngại đến chơi. Nếu có vào, họ phải gửi xe ở đầu ngõ và đi bộ một đoạn xa. Có lần, hai người bạn tới chơi lần đầu tiên nên để xe trước sân nhà chủ đất, thế là họ ra chửi đổng khiến chúng tôi bốc hỏa mà không làm được gì.

Thỉnh thoảng, tôi phải về muộn do công việc. Mỗi lần về muộn họ lại ca thán tôi làm ồn, khiến họ mất ngủ dù vấn đề là bởi đàn chó nhà họ sủa.

Chưa kể, nhà tôi có ai tới chơi hay mua đồ gì mới là họ lại nhòm ngó, xem xét rồi bình luận. Chúng tôi không ít lần xích mích với họ nên hầu như không bên nào qua lại bên nào.

Quá ngán ngẩm, sau khi ở được vài năm, chúng tôi bán nhà để mua chỗ khác nhưng mãi vẫn chưa bán được. Giá nhà đất chỗ tôi giảm mạnh. Cả nhà và đất của tôi tính ra cũng chỉ được khoảng 800 triệu đồng nhưng vẫn không ai mua. Thực tế, với số tiền đó, người ta có thể mua mảnh đất khác không nằm sâu trong ngõ, có lối đi riêng hoặc vay thêm tiền để mua chung cư…

Tôi quen một người cũng đang tìm mua đất, tôi đã chào bán và sẵn sàng giảm vài chục triệu đồng cho họ nhưng họ cũng từ chối. Họ nói rằng, nếu mua từ chủ cũ thì họ có thể thương lượng mua thêm vài mét đất để làm lối đi riêng… còn hiện tại, việc thương lượng đó hầu như không có cơ hội thực hiện.

Gia đình tôi đang phải sống kiểu chịu đựng, bán không được, ở thì ức chế. Trong khi chờ bán được nhà, chúng tôi đang tiếp tục tiết kiệm để vài năm nữa có thể mua đất hoặc nhà nơi khác.

 

Related posts:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>